Friday, 30 August 2019

Và sáng nay Hoàng đã không bỏ cuộc nữa, bắt xe vào Đà Lạt...

TTO - Phùng Xuân Hoàng (trú xã Vĩnh Tân, Vĩnh Linh, Quảng Trị) thi đậu vào trường Đại học Đà Lạt. Em được xét trao một suất học bổng Tiếp sức đến trường năm nay. Nhưng gần đến ngày nhận, em nhắn rằng em không nhận nữa.

Và sáng nay Hoàng đã không bỏ cuộc nữa, bắt xe vào Đà Lạt...  - Ảnh 1.
Tin nhắn xin được từ chối suất học bổng đặc biệt của Hoàng - Ảnh: QUỐC NAM
Chưa bao giờ những người làm học bổng Tiếp sức đến trường lại nhận một tin nhắn như thế. Người gửi tin nhắn này là một tân sinh viên vừa đậu ngành Quản trị dịch vụ du lịch và lữ hành, thuộc Đại học Đà Lạt tên Phùng Xuân Hoàng.
Hoàng cao và có gương mặt sáng, nhưng mắt luôn có nét buồn. Ngôi nhà của Hoàng nằm sâu trong một con ngõ. Ngôi nhà này hiện chỉ có một mình em ở, đã hai năm nay.
Không dám nhập học
Và sáng nay Hoàng đã không bỏ cuộc nữa, bắt xe vào Đà Lạt...  - Ảnh 2.
Hoàng ở một mình, nên để có thể tự lo được việc học trong bốn năm là cực kỳ khó khăn - Ảnh: QUỐC NAM
Anh Phùng Hưng, chú của Hoàng ở cách đó khoảng 300 mét kể, năm 2013, mẹ Hoàng phát bệnh ung thư và qua đời sau đó không lâu. Đến năm 2016, bố Hoàng cũng bất ngờ đột tử sau một cơn tai biến. Chị gái Hoàng không còn cách nào khác, đành phải bỏ ngang việc học để đi miền nam làm công nhân may. Mỗi tháng chị tích cóp gửi về cho em vài trăm ngàn đồng để đi học. Hoàng ở nhà, đến bữa qua ăn "ké" cơm nhà chú. Chú làm thợ sơn, đang một mình nuôi cùng lúc hai đứa con ăn học.
Hoàng thi được 22 điểm. Vài tuần sau, ĐH Đà Lạt gửi giấy báo. Ngày nhập học trong giấy báo là đến 23-8, nhưng qua ngày 24-8 rồi hàng xóm vẫn thấy Hoàng vẫn lủi thủi trong nhà. Hoàng nói mình không dám đi học. "Học đại học mất bốn năm. Em biết sẽ không thể đủ sức theo nổi. Chắc em sẽ vô Đà Nẵng làm công nhân một năm rồi tính tiếp", Hoàng nói.
Và sáng nay Hoàng đã không bỏ cuộc nữa, bắt xe vào Đà Lạt...  - Ảnh 3.
Suốt mấy tuần liền từ khi nhận giấy báo nhập học, Hoàng chỉ biết lấy ra xem rồi cất lại - Ảnh: QUỐC NAM
Biết câu chuyện của Hoàng, một người bà con giới thiệu Hoàng với ban tổ chức chương trình học bổng Tiếp sức đến trường của báo Tuổi Trẻ. Người này chủ động làm, không cho Hoàng biết. Đó là thời điểm mà danh sách xét học bổng đã sắp đóng lại. Và Hoàng đã là cái tên cuối cùng được chọn.
Những người làm học bổng cũng không ngần ngại dành cho Hoàng suất học bổng đặc biệt của chương trình trị giá 15 triệu đồng. Đó là thời điểm Hoàng vui nhất. Một niềm hy vọng như được nhen nhóm lên trong đầu em.
Current Time0:32
/
Duration1:32
Auto
Phùng Xuân Hoàng - tân sinh viên từ chối học bổng - VIDEO: QUỐC NAM
Nhưng chỉ hai hôm sau, lúc nửa đêm, Hoàng gửi cho chúng tôi một tin nhắn. Nội dung tin nhắn bắt đầu bằng câu: "Em xin lỗi. Em không đi học đại học nữa đâu". Hoàng nhờ chúng tôi chuyển suất học bổng này qua cho bạn khác, sau khi em đã suy nghĩ cặn kẽ.
Chú Phùng Hưng, kể rằng sau hôm biết mình có học bổng, Hoàng kể cho chú và dì nghe. Một cuộc họp gia đình nhỏ đã được tổ chức. Không ai trong nhà tin Hoàng có thể gắng đi đến hết bốn năm đại học. "Nó ham học và thích đi học lắm. Tui cũng thương cháu, nhưng bốn năm là cả một chặng đường quá dài nên không còn cách nào", chú Hưng chia sẻ.
Cùng nhau tìm hy vọng cho Hoàng
Sau khi nhận tin nhắn từ chối học bổng của Hoàng, chúng tôi đã chủ động liên hệ với ông Nguyễn Đức Đồng, giám đốc ngân hàng chính sách xã hội tỉnh Quảng Trị để tìm một phương án cho em có thể được đi học lâu dài. Ông Đồng cho biết ông luôn sẵn sàng giải ngân vốn vay sinh viên nhanh nhất cho những trường hợp đặc biệt khó khăn như vậy. Nếu khó khăn quá, phía ngân hàng sẽ tính phương án hỗ trợ phần lãi.
Phóng viên Tuổi Trẻ tại Lâm Đồng liên hệ với trường ĐH Đà Lạt, xin hỗ trợ Hoàng có thể nhập học dù quá thời hạn khá lâu. Một cán bộ của trường này cũng xin được một chỗ trong ký túc xá cho em. Đến ngày 28-8, phóng viên Tuổi Trẻ tại Lâm Đồng cũng đã kết nối được với một số nhóm thiện nguyện tại Đà Lạt. Nghe chuyện, những nhóm này cho biết sẽ có phương án hỗ trợ em trong quá trình học ở đây.
Và sáng nay Hoàng đã không bỏ cuộc nữa, bắt xe vào Đà Lạt...  - Ảnh 5.
Đến ngày 30-8, tức sau thời hạn nhập học một tuần, Hoàng mới thay đổi quyết định và tạm biệt bố mẹ để đi nhập trường - Ảnh: QUỐC NAM
Báo những tin vui này cho Hoàng, Hoàng như được tiếp thêm niềm tin. Hoàng thay đổi quyết định. Và sáng 30-8, Hoàng đã lên xe vào Đà Lạt nhập trường.

Tuesday, 27 August 2019

Bentley Motors EXP100 GT

This is the Bentley Motors EXP100 GT. It is one of the stand-out cars from Pebble Beach this year! 👏👏 I'll take you through the features and what their vision is for the next 100 years. (Also check out how it drives at the end!)
Thoughts? 👇👇

Thursday, 22 August 2019

Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao 'đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm'

TTO - Cầm giấy báo, lòng Ngọc rối bời chạy đến ôm người mẹ cụt một cánh tay, mắc bệnh hiểm nghèo rồi khóc nức nở. Mẹ Ngọc cũng thắt lòng vì lo cho tương lai của con.

Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm - Ảnh 1.
Mẹ tàn tật lại mắc bệnh hiểm nghèo, Ngọc phụ giúp mẹ làm các công việc trong nhà - Ảnh: DOÃN HÒA
Đó là hoàn cảnh éo le của bạn Trần Thị Hồng Ngọc - cựu học sinh Trường THPT Nghi Lộc 4, huyện Nghi Lộc (Nghệ An). Ngọc vừa thi đỗ vào khoa báo chí Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội với 26,5 điểm.
Vượt khó đến trường
Từ lúc lọt lòng, Ngọc đã thiếu vắng tình thương của cha. Mẹ Ngọc - bà Trần Thị Hạt (57 tuổi) - là một người phụ nữ tàn tật từ tuổi thanh niên.
Bà Hạt kể, năm 23 tuổi, trong một lần lao động công ích ở địa phương, bà bị thân cây đập gãy cánh tay trái. Tại họa giáng xuống bất ngờ trong lúc gia cảnh nghèo đói không có tiền chạy chữa nên cánh tay bà phải cắt bỏ.
Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm - Ảnh 2.
Bà Trần Thị Hạt khóc nghẹn khi hay tin con đỗ đại học nhưng gia cảnh quá nghèo khó - Ảnh: DOÃN HÒA
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, bà Hạt nhận ra mình lỡ thì con gái nên quyết định "xin" một đứa con làm nơi nương tựa tuổi già.
Không có ruộng đất, cũng không thể kham nổi những công việc nặng nhọc, bà xin nhận làm văn thư cho xã để kiếm thêm thu nhập. Nguồn sống chính hằng tháng của hai mẹ con là những đồng tiền trợ cấp ít ỏi và phụ cấp văn thư.
Ba năm trước, thấy sức khỏe giảm sút, bà đi bệnh viện kiểm tra thì mới phát hiện mắc bệnh ung thư tuyến giáp. Cuộc sống hai mẹ con lại càng thiếu trước hụt sau hơn bởi những lần bà Hạt đi viện nhiều hơn ở nhà.
"Ngày mẹ em phát hiện mắc bệnh hiểm nghèo cũng là những tháng em ôn tập chuẩn bị thi vào cấp III. Lúc đó, đã không ít lần em định nghỉ học rồi kiếm việc nào đó làm để lo cho mẹ. Nhưng rồi thầy cô khuyên bảo, mẹ cũng nói cố gắng học cho hết lớp 12 có tấm bằng tốt nghiệp rồi tính tiếp", Ngọc nhớ lại.
Sớm ý thức được hoàn cảnh gia đình nghèo khó, Ngọc luôn cố gắng chăm chỉ học hành. Năm học nào Ngọc cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi. Cứ vào dịp nghỉ hè, ngày lễ tết được nghỉ học dài, Ngọc xin đi làm thuê, từ rửa bát, gặt lúa thuê, bưng bê phục vụ quán hàng… đỡ đần cho mẹ.
Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm - Ảnh 3.
Hai mẹ con Ngọc rớt nước mắt khi Ngọc báo tin đỗ đại học - Ảnh: DOÃN HÒA
"Chỉ sợ đứt gánh giữa đường, tội con"
Hôm nhận giấy báo nhập học Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia Hà Nội), Ngọc cầm tờ giấy báo ra hiên nhà sau ôm mặt khóc: "Tiền đâu để nhập học? Chi phí học tập ở thành phố đắt đỏ không biết liệu mình có thể xoay xở được không? Mình đi học rồi ai lo cho mẹ già đau yếu ở nhà?".
Bà Hạt gặng hỏi thì Ngọc chạy đến ôm mẹ, òa khóc nức nở. "Con đỗ đại học rồi mẹ ơi. Nhưng nhà mình nghèo quá, chắc con nghỉ học để giúp mẹ", Ngọc nghẹn giọng.
Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm - Ảnh 4.
Những ngày trái gió trở trời, bà Hạt lại đau nhói vì vết thương cũ - Ảnh: DOÃN HÒA
Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm - Ảnh 5.
Nỗi lo lắng của hai mẹ con trước ngày nhập học - Ảnh: DOÃN HÒA
"Khi nhận giấy báo nhập học, em biết hoàn cảnh gia đình mình không thể đến giảng đường nên chỉ cầm khoe với mẹ như là một thành tích mình đã nỗ lực rồi tính đem đóng khung để cất như là một kỷ vật", Ngọc tâm sự.
Bà Hạt quyết định liều đi vay nóng vài triệu đồng của anh em, hàng xóm để con gái nhập học.
"Nuôi con ăn học vất vả, giờ tôi lại mắc bệnh, lại thêm gánh nặng cơm áo nữa. Biết con học giỏi mà mình không lo được cho con, tôi thấy có lỗi lắm. Tôi chỉ sợ mình đứt gánh giữa đường khi sức khỏe ngày càng yếu đi", bà Hạt rơm rớm nước mắt.
Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm - Ảnh 6.
Nụ cười hiếm hoi của Ngọc - Ảnh: DOÃN HÒA
Những ngày qua, thầy cô, các thế hệ học trò Trường THPT Nghi Lộc 4 cũng phát lời kêu gọi các cá nhân, tập thể, nhà hảo tâm... hỗ trợ Ngọc.
Cô Nguyễn Thị Nhàn - giáo viên chủ nhiệm của Ngọc - chia sẻ Ngọc là một học sinh ngoan, học giỏi và năng nổ trong các phong trào của trường lớp.
"Hôm nhận được giấy báo, Ngọc gọi điện khoe với tôi và nói có lẽ em sẽ đóng khung rồi treo lên tường làm kỷ niệm thôi. Nghe vậy, tôi cũng không cầm được nước mắt", cô Nhàn tâm sự.
Rớt nước mắt nữ sinh điểm cao đóng khung giấy báo nhập học làm kỷ niệm - Ảnh 7.
Phóng viên báo Tuổi Trẻ tại Nghệ An trao học bổng Tiếp sức đến trường cho Ngọc - Ảnh: NGỌC TÚ
Suất học bổng kịp thời
Sau khi nhận thông tin về hoàn cảnh của bạn Trần Thị Hồng Ngọc có thể lỡ dở việc nhập học, ngày 22-8, báo Tuổi Trẻ đã quyết định trao ngay suất học bổng 10 triệu đồng cho Ngọc từ chương trình Tiếp sức đến trường 2019.
Đón nhận suất học bổng nghĩa tình, Ngọc bày tỏ: "Em rất xúc động và cảm ơn trước tấm lòng của bạn đọc báo Tuổi Trẻ đã kịp thời chia sẻ, hỗ trợ giúp em lo chi phí nhập học. Em sẽ cố gắng học tập và kiếm việc làm thêm để mẹ đỡ vất vả hơn".
Bà Hạt xúc động nói: "Mấy hôm nay, cả hai mẹ con đều khóc, khóc vì gia đình éo le sợ cháu không đi học được. Suất học bổng kịp thời này của báo Tuổi Trẻ sẽ giúp cháu có chi phí ban đầu đi học. Thương con nên tui cũng phải cố gắng để con an tâm lên đường nhập học".
Được biết, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội cũng đã quyết định miễn toàn bộ chi phí của khóa học và nơi ăn ở trong ký túc xá cho Ngọc suốt 4 năm theo học tại trường.
1.000 suất học bổng Tiếp sức đến trường hỗ trợ tân sinh viên
Dự kiến, năm học 2019-2020 chương trình sẽ dành khoảng 1.000 suất học bổng cho tân sinh viên có hoàn cảnh khó khăn trúng tuyển ĐH, CĐ với số tiền 10 triệu đồng/suất và 15 triệu đồng cho suất đặc biệt.
Mời ứng viên gửi hồ sơ học bổng năm 2019 TẠI ĐÂY.
Ban biên tập báo Tuổi Trẻ rất mong bạn đọc giới thiệu những tân sinh viên học giỏi, hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, có nguy cơ bỏ học nếu không được tiếp sức kịp thời qua email: congtacxahoi@tuoitre.com.vn hoặc điện thoại: 028.39973838. Đồng thời, bạn đọc có thể ủng hộ kinh phí học bổng, chỗ ở, phương tiện đi lại, dụng cụ học tập... cho tân sinh viên. Đây sẽ là sự hỗ trợ ban đầu và động lực tinh thần để các bạn tự tin viết tiếp ước mơ cuộc đời.
Kinh phí ủng hộ đóng góp trực tiếp tại phòng tiếp bạn đọc báo Tuổi Trẻ (60A Hoàng Văn Thụ, P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM) hoặc Văn phòng đại diện báo Tuổi Trẻ các khu vực; chuyển khoản vào tài khoản báo Tuổi Trẻ số 113000006100, Ngân hàng Công thương chi nhánh 3 TP.HCM hoặc ví điện tử MoMo "Chung tay cùng Tuổi Trẻ". Nội dung chuyển tiền: "Ủng hộ học bổng Tiếp sức đến trường cho tân sinh viên", hoặc tên các cá nhân độc giả muốn giúp đỡ.

Wednesday, 31 July 2019

W-Motors Lykan

This is the W-Motors Lykan which was used in the Fast & Furious 7 Movie filmed in Abu Dhabi. It features diamond headlights as well as a Hologram entertainment system. The car costs US$3.4 million! Thoughts?

Thursday, 25 July 2019

Cậu bé gánh muối và ông tiến sĩ

TTO - Những gì bạn sắp đọc là chuyện hoàn toàn sự thật: hành trình của cậu bé gánh muối thuê đến giảng đường và buổi bảo vệ luận án tiến sĩ xuất sắc ở Pháp.

Cậu bé gánh muối và ông tiến sĩ - Ảnh 1.
Tác giả khi còn trẻ - Ảnh: NVCC
Tôi gánh muối thuê vào ban ngày và tự học vào ban đêm dưới ánh đèn dầu. Không có sách, tôi mượn vở của người học trước. Không có giấy, tôi ghi chép trên mặt sau tập phiếu xuất kho cũ của người chị họ cho.
...Cảm thấy đau vai, tôi đặt gánh muối xuống nghỉ. Tôi vẫn chưa thể đổi vai dù đã gánh được một tháng. Nhiều năm đã qua, tôi vẫn nhớ cảm giác này khi mở lại trang nhật ký đời mình.
Gánh muối và đường đến Pháp
Tháng 10-1979
Vai phải tôi đã nổi cục chai. Cục chai ấy lớn dần theo số muối tôi gánh dù tôi chưa bao giờ để ý, trừ hai lần - lần đầu khi bạn gái hỏi và lần thứ hai vào hai mươi bảy năm sau...
Nhớ ngày gánh thuê đầu tiên, vai phải tôi phồng rộp, đau nhức không ngủ được. Mẹ tôi khóc nghẹn vì đứa con 15 tuổi ốm yếu và hậu đậu của bà phải kiếm sống ở tuổi vị thành niên, hơn nữa lại làm cái nghề mà láng giềng dè bỉu.
Tôi lớn lên ở xóm chài ven biển ấp Đức Thắng, thị xã Phan Thiết (chưa là thành phố như ngày nay). Nhà tôi nghèo như loài còng gió đào hang trong cát, kiếm thức ăn phù du theo con nước lớn, ròng và lênh đênh theo dòng đời vô định.
Ba má tôi tảo tần, tằn tiện nuôi anh em tôi ăn học với ước mơ các con biết chữ, biết đạo làm người và có nghề đủ sống.
Tôi lại đặt gánh lên sau khi vuốt nhẹ vai áo mà mẹ tôi đã thức đêm để vá. Đường vẫn còn xa. Bên kia cầu, học sinh tan trường đang lũ lượt về nhà, trong đó có nhiều bạn từng chung lớp, từng nhờ tôi chỉ bài.
Năm học mới đã bắt đầu hơn một tháng, và tôi đang ở đây trong khi bạn bè đến trường. Chính khoảnh khắc này đã làm thay đổi đời tôi.
Hít một hơi thật dài, tôi tiếp tục gánh. Tôi muốn đi học. Đường vẫn còn xa, xa lắm, nhưng dù thế nào tôi cũng sẽ đi học.
Tháng 12-2006
Buổi bảo vệ luận án tiến sĩ diễn ra vào một chiều cuối năm ở thành phố Grenoble, trên dãy Alpes ở miền đông nam Cộng hòa Pháp, nơi có Đại học Joseph Fourier nổi tiếng.
Bên ngoài, nhiệt kế chỉ ba độ dưới không. Tuyết lặng lẽ rơi trên những hàng tiêu huyền trụi lá, trơ cành xương xẩu. Trong phòng, không khí nóng lên vì cứ vài phút lại có người bước vào và câu hỏi đặt ra cho nghiên cứu sinh càng lúc càng khó.
Tôi đứng trước máy tính, bên cạnh màn hình lớn và lần lượt trả lời từng câu hỏi của hội đồng. Có một câu rất khó, khi tôi chưa kịp trả lời, chủ tịch hội đồng đã nêu câu hỏi khác. Vừa trả lời câu hỏi mới, tôi vừa phải tìm cách giải quyết câu hỏi cũ.
Tất cả bỗng ùa về trong đầu tôi: chiếc gánh trĩu nặng trên vai ngày xưa và niềm khao khát đến trường; tiếng khóc không thành lời của mẹ và hình ảnh xóm chài quê hương; lời thì thầm của biển và tiếng sóng vỗ bờ cùng những con còng gió...
Trả lời xong câu hỏi cuối cùng, tôi xin phép quay lại giải quyết câu hỏi trước và được chấp thuận. Kết thúc phần trả lời, tôi nhìn thấy chủ tịch hội đồng mỉm cười và khán phòng đã đông nghẹt.
Sau phiên họp kín, chủ tịch hội đồng tuyên bố nghiên cứu sinh đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ toán tin với xếp loại "xuất sắc cộng với lời khen của hội đồng" - xếp loại cao nhất ở Pháp thời đó.
Gửi lời cảm ơn đến mọi người, tôi nói rằng học vị tiến sĩ không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là khởi đầu cuộc viễn du trong thế giới khoa học bao la, nơi tôi chỉ là một phần rất nhỏ...
Cậu bé gánh muối và ông tiến sĩ - Ảnh 3.
Tác giả (hàng đầu, thứ tám từ trái qua) tại lễ tốt nghiệp khóa quản trị giáo dục 1996-1997 ở CIEP (Paris, Pháp) - Ảnh: NVCC
Tôi vẫn muốn là chú bé 15 tuổi
Tháng 8-1979
Hôm nay, Trường Phan Bội Châu niêm yết kết quả thi tuyển vào lớp 10. Bên phải tên thí sinh là điểm thi và chữ Đ hoặc H, tương ứng với kết quả đỗ hoặc hỏng. Tôi đạt điểm cao nhất trong hơn tám trăm thí sinh dự tuyển.
Cạnh điểm thi của tôi, ai đó đã dùng bút đỏ gạch chữ Đ, thêm vào hai chữ xét lại và chữ ký mà chẳng buồn ghi rõ họ tên.
Vì sao xét lại, xét lại cái gì, như thế nào và đến bao giờ? Trường không nêu thêm thông tin nào khác, chỉ có hai chữ xét lại lạc loài trong rừng kết quả gồm đỗ hoặc hỏng.
Ban đầu, tôi tưởng mình đọc sai. Sau khi xem lại cẩn thận, tôi nghĩ chắc trường ghi nhầm và sẽ điều chỉnh ngay lập tức. Cho đến khi tiếng xì xào vang lên xung quanh, tôi mới hiểu rằng mình chưa đỗ.
Tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác ấy. Trong một khoảnh khắc dài như vô tận, tôi đi từ ngạc nhiên đến xấu hổ rồi tủi thân, chán nản và cuối cùng là trống rỗng. Tôi cúi xuống, lẳng lặng bước đi mà không nhớ đã về nhà như thế nào và nói với cha mẹ ra sao.
Cha mẹ, các em và tôi đã mỏi mòn chờ kết quả xét lại trong lo âu lẫn hi vọng. Một ngày, một tuần, một tháng, rồi một năm trôi qua vẫn không có thông tin nào khác.
Mẹ ngã bệnh! Cha vắng nhà. Tôi đi làm nuôi gia đình. Từ một học sinh hoạt bát, tự tin, tôi trở thành người gánh thuê trầm lặng, rụt rè nhưng vẫn mơ ngày trở lại mái trường.
Sau này, tôi hiểu mình đã trải qua kỳ thi trong tình cảnh đất nước vẫn còn nặng nề về lý lịch.
Giữa tháng 10-1979 và tháng 12-2006
Tôi gánh muối thuê vào ban ngày và tự học vào ban đêm dưới ánh đèn dầu. Không có sách, tôi mượn vở của người học trước. Không có giấy, tôi ghi chép trên mặt sau tập phiếu xuất kho cũ của người chị họ cho. Năm sau, tôi thi lại vào lớp 10 và trúng tuyển.
Trong hai mươi bảy năm này, tôi còn gặp nhiều trở ngại tương tự như kỳ thi vào lớp 10 lần đầu. Một năm gánh thuê và chờ đợi đã giúp tôi biết yêu người nghèo, biết quý thời gian, biết đứng dậy sau thất bại và luôn khát khao học tập.
Sau rất nhiều thăng trầm, tôi đã bảo vệ luận văn thạc sĩ với số điểm tuyệt đối và nhận được học bổng của AUF (Tổ chức đại học Pháp ngữ) để làm nghiên cứu sinh tại Cộng hòa Pháp.
Cậu bé gánh muối và ông tiến sĩ - Ảnh 4.
Tác giả (đứng) tham gia chương trình tư vấn tuyển sinh do báo Tuổi Trẻ tổ chức tại Phan Thiết - Ảnh: NVCC
Năm 2019
Dù tham gia giảng dạy nhiều nơi, tôi vẫn sống và làm việc ở xóm chài quê hương. Có lẽ vì tôi thích ăn bốc cơm nguội với cá khô nướng - món ăn dân dã nhưng hấp dẫn của những tháng năm nghèo khổ mà tôi luôn hoài niệm trong ba năm làm nghiên cứu sinh tại đất nước của Victor Hugo.
Có lẽ vì tôi nghĩ đến những người dân nghèo duyên hải rụt rè bỏ dép, bước lên nền gạch hoa của công sở với bàn chân trần cháy nắng, lấm lem cát biển. Có lẽ vì tôi nhớ lại ước mơ mãnh liệt của đứa trẻ nghèo muốn đi học nhưng phải đứng nhìn bạn mình cắp sách đến trường...
Giờ đây, khi đã bước qua tuổi "ngũ thập tri thiên mệnh", tôi vẫn luôn khát khao học tập và nhìn đời bằng cặp mắt hồn nhiên của chú bé 15 tuổi, không lùi bước trước khó khăn dù đường vẫn còn xa, xa lắm: Chỉ muốn làm mây trắng/Bay cho chiều bình yên (Trần Đăng Khoa).

Cục chai trên vai tôi
Ngài viện trưởng thân mật vỗ vai và mời tôi gia nhập đội ngũ cộng sự của ông ở Pháp. Nếu nhận lời, tôi biết mình sẽ có dịp thăm Paris vào ngày nghỉ cuối tuần, nghỉ mát ở Địa Trung Hải vào mùa hè hay trượt tuyết ở Grenoble vào mùa đông.
Cái vỗ vai cũng làm tôi nhận ra sự hiện hữu của cục chai hai mươi bảy năm trước, làm tôi nhớ lại thời niên thiếu nghèo khổ, nhớ lại ước mơ được đến trường và khoảnh khắc thay đổi đời mình.

How to install a local Blynk Legacy Server in your PC and get a Local Blynk Token

Introduction: Blynk Legacy is a very powerful Internet of Things(IoT ) software solution which allows you to design your own  IoT APP withou...